|
| Máy bay Apache. |
| |
(VnMedia) - Anh và Pháp tuần này vừa tuyên bố sẽ triển khai thêm một loạt trực thăng tấn công Apache và Tiger vào chiến trường Libya. Hai nước này tuyên bố, hành động của họ là nhằm tăng cường thêm sức ép lên Tổng thống Muammar Gaddafi. Tuy nhiên, nhiều nhà phân tích lại tin rằng đó là dấu hiệu của sự tuyệt vọng. Siết chặt gọng kìm đối với ông Gaddafi... Tờ Daily Telegraph của Anh hôm 24/5 đưa tin, những chiếc trực thăng tấn công Apache từ một tàu chiến của Hải quân Hoàng gia Anh sẽ xung trận ở Libya cùng với các máy bay Pháp. Khoảng 18 máy bay trực thăng của Anh và Pháp sẽ được triển khai ở đất nước Bắc Phi nhằm hậu thuẫn cho phe nổi dậy đang tìm cách chống lại quân của ông Gaddafi. Anh và Pháp tuyên bố, họ quyết định triển khai thêm các máy bay trực thăng tấn công đến Libya nhằm siết chặt gọng kìm đối với Tổng thống Gaddafi. Rõ ràng, sự xuất hiện của những chiếc trực thăng tấn công trên chiến trường Libya sẽ làm gia tăng sức ép lên quân của Tổng thống Gaddafi bởi trực thăng tấn công có thể tiêu diệt các mục tiêu trên mặt đất chính xác hơn. Những chiếc trực thăng tấn công có thể bay thấp hơn những chiếc máy bay chiến đấu và máy bay ném bom lớn hơn. Chúng cũng có thể lợi dụng địa hình theo những cách mà các máy bay nhanh khác không thể làm được. Vì thế, các nhà quân sự phương Tây hy vọng, những chiếc trực thăng tấn công có khả năng thực hiện các cuộc tấn công chính xác hơn vào những mục tiêu nhỏ hơn như những chiếc xe tăng, xe bọc thép. Quân chính phủ Libya được cho là đang giấu những chiếc xe tăng, xe bọc thép ở những thị trấn, làng mạc đông dân và đang sử dụng người dân làm tấm lá chắn sống cho họ. NATO tin rằng, sự xung trận của Apache và Tiger sẽ giúp họ tạo nên được sự khác biệt trên chiến trường bằng cách phá hủy được nhiều mục tiêu nhỏ hơn đồng thời tránh được tình trạng gây thương vong cho dân thường. Những chiếc trực thăng tấn công được đánh giá bao bởi chúng có thể hoạt động cả ngày lẫn đêm và trong cả điều kiện thời tiết xấu như giá lạnh, nóng nực hay môi trường xấu như có gió bụi và cát như ở sa mạc. Có thể nói, chiến dịch can thiệp quân sự của NATO sẽ hiệu quả hơn với sự xuất hiện của Apache và Tiger nhưng kèm theo lợi thế là nguy cơ cao đối với phi công. Việc những chiếc trực thăng tấn công có thể tiếp cận sát với mục tiêu hơn sẽ khiến chúng dễ gặp nguy hiểm hơn. Chúng sẽ dễ bị bắn trúng bởi các tên lửa phòng không hay súng phòng không của quân chính phủ Libya. ... hay là dấu hiệu của sự tuyệt vọng? Mặc dù Anh và Pháp luôn miệng khẳng định, việc họ triển khai một loạt trực thăng tấn công vào Libya là nhằm tăng cường sức ép lên ông Gaddafi nhưng nhiều người tin rằng, đó là dấu hiệu của sự lo lắng, tuyệt vọng. “Bế tắc” là từ mà người ta nói đến nhiều nhất khi đề cập đến cuộc khủng hoảng ở Libya. Tất nhiên, từ này sẽ không bao giờ xuất hiện trên miệng của những quan chức NATO. Họ luôn khẳng định đang đạt được những bước tiến nhất định trên chiến trường Libya nhưng thực tế lại không phải như vậy. Cho đến nay, sau hai tháng nhảy vào đất nước Bắc Phi, NATO vẫn chỉ làm được một điều duy nhất là ngăn không cho phe nổi dậy Libya thất bại trong tay quân chính phủ còn việc đảm bảo một chiến thắng ở đây hoàn toàn là điều xa vời. NATO rõ ràng đã không thể đạt được mục đích ban đầu mà họ đề ra là đánh nhanh thắng nhanh. Không những thế, tình hình ở đất nước Bắc Phi đang rối như canh hẹ. Quân chính phủ và phe nổi dậy Libya tiếp tục có những cuộc giao tranh căng thẳng, thêm nhiều dân thường thiệt mạng và cuộc khủng hoảng nhân đạo ở đây ngày một trầm trọng. Cả quân chính phủ và phe nổi dậy không ai chịu lùi bước. NATO vẫn tiếp tục các cuộc không kích nhưng dường như chỉ là để phá hủy các cơ sở hạ tầng ở Libya và “đóng góp” thêm vào tình hình thương vong ở đất nước này. Viễn cảnh về sự sa lầy của NATO trong “vũng lầy” ở Libya ngày càng hiện rõ hơn bao giờ hết. Trong tình thế bế tắc này, nhiều nhà phân tích tin rằng, sứ mệnh của NATO chỉ có thể thành công nếu ông Gaddafi bị tiêu diệt. Theo những nhà phân tích này, các nhà lãnh đạo NATO thừa hiểu điều đó nhưng không dám công khai nói ra. Tuy nhiên, hành động của họ đã thể hiện điều đó. Việc NATO tăng cường không kích vào các mục tiêu liên quan đến Tổng thống Gaddafi là minh chứng rõ ràng nhất cho điều này. Mặc dù đã đẩy mạnh các cuộc không kích nhưng NATO vẫn không thể đạt được điều mà họ muốn. NATO thấy rằng, nếu cứ tiếp tục như hiện nay, họ sẽ còn phải ở lại lâu trên chiến trường Libya. Hậu quả là họ sẽ phải đối mặt với nhiều tổn thất về người và của hơn. Đáng lo ngại nhất là họ sẽ mất sự ủng hộ của người dân trong nước. Chính trong thời điểm tuyệt vọng này, Anh, Pháp đã quyết định tung những chiếc trực thăng tấn công vào chiến trường Libya. Hai nước này hy vọng, những chiếc trực thăng tấn công với khả năng tiếp cận các mục tiêu nhỏ hơn trên mặt đất sẽ giúp họ thay đổi cuộc chơi bế tắc hiện nay.
Hải Yến
|