Thứ hai, 26/12/2011     

Phiên bản Mobi I Tỷ giá I Thời tiết  

Mệt mỏi với mối tình đại gia hoang dại
Cập nhật lúc 10h59" , ngày 26/12/2011 -

Giờ thì tôi phải rời khỏi anh thôi. Tôi đã quá mệt mỏi khi phải chạy theo anh rồi, quá mệt mỏi vì cuộc tình với một đại gia sống hoang dại như anh rồi.

Tôi - một cô gái bé nhỏ, xinh xắn hoạt bát. Tôi luôn hãnh diện vì bản thân luôn được săn đón, vì tôi xinh đẹp, gia đình khá giả và tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng. Có lẽ vì sự tự tin đến ngạo mạn đó mà tôi luôn nghĩ chồng tôi sẽ phải là người đàn ông giỏi nhất, đáng nể nhất và hơn người.

Tôi từ chối những tình cảm chân chất, thật thà của những cậu bạn cùng trang lứa, những người hâm mộ tôi đến u mê và chờ đợi chàng hoàng tử của tôi đến. Cuộc sống vô tư của tôi vẫn cứ trôi qua ngọt ngào như thế cho đến khi tôi gặp anh. Như một cơ duyên trong đời, anh đến mang theo một ngọn gió mát lành đủ cho tôi phải xiêu vẹo và choáng ngợp vì sự vững chãi và chở che.

Anh đã không bỏ qua cơ hội đó, anh vội vàng nắm lấy bàn tay bé nhỏ của tôi và giữ thật chặt, thoáng phút chốc tôi nhìn thấy trong ánh mắt anh có khao khát về một gia đình. Thời điểm đó, tôi chưa biết nhiều về anh. Tôi chỉ biết rằng, anh là ông chủ của một tập đoàn lớn, là sếp của đứa bạn thân tôi và quan trọng nhất là anh tấn công tôi rất nhiệt tình. Một quãng thời gian ngập tràn hạnh phúc, anh đã bỏ qua sự chênh lệch tuổi tác để chiều chuộng tôi, bỏ hết công việc bận rộn của anh để về đưa tôi đi những nơi tôi muốn, làm những việc lãng mạn trẻ con mà ở tuổi như anh có lẽ không ai thích làm.

Và ở bất cứ nơi đâu, anh cũng nắm lấy bàn tay tôi thật chặt như sợ tôi vuột mất. Những lúc đi bên cạnh anh tôi vẫn thường bảo rằng tôi không thích lấy chồng sớm đâu, khổ lắm nhưng tôi lại thích có thật nhiều con. Anh cười và bảo tôi mâu thuẫn quá, trước sau gì cũng phải lấy chồng chứ. Tôi bĩu môi bướng bỉnh bảo không nghe. Quãng thời gian hạnh phúc như bao đôi tình nhân khác trôi qua êm đềm và chậm rãi, đủ để tôi biết rằng tôi yêu anh và nhớ anh rất nhiều. Cái gì đến cũng phải đến, anh cầu hôn tôi trong một lần anh sắp đi công tác xa. Tôi lưỡng lự gục đầu vào vai anh bảo rằng có vội quá không anh? Nhưng tôi em vẫn để câu trả lời bỏ ngỏ...

Ảnh minh họa

Cuộc sống không màu hồng như tôi nghĩ. Một ngày, bạn tôi gọi cho tôi báo rằng anh đã từng có vợ và có con. Tôi choáng váng, run rẩy vì quá  bất ngờ. Giây phút đó tôi không nghĩ được gì hết, tôi quay sang anh và trân trân nhìn anh như cần một lời giải thích. Có vẻ như anh đoán được điều gì, anh mặc cho tôi đang run rẩy, ôm tôi vào lòng và nói rằng vì anh sợ mất tôi, sợ nói ra tôi sẽ vĩnh viễn đi mất. Tôi thương anh đến nghẹn lòng, trong lòng tôi chỉ nghĩ rằng tôi sẽ bù đắp cho anh, cho anh một gia đình mới theo đúng nghĩa của nó.

Một cô gái ngây thơ chưa biết cuộc đời là gì chỉ nghĩ vậy thôi anh. Tôi đưa anh về giới thiệu với gia đình, với bạn bè và anh cũng vậy. Đó là cách gián tiếp để tôi đồng ý cho lời cầu hôn của anh. Sự việc này sẽ là đơn giản nếu anh là một người bình thường, không ai biết đến và nếu chúng tôi không cùng sinh ra, lớn lên trong một thành phố. Dư luận đã không để yên cho tôi và anh, những cuộc điện thoại, những lời khuyên nhủ, ngăn cản cứ được gửi tới tôi tới tấp. Chung quy lại, mọi người cũng chỉ bảo vệ cho ý kiến của mình rằng, tôi sẽ phí phạm cuộc đời nếu đi bên anh, và rằng anh có quá nhiều tai tiếng về tình ái để một cô gái trẻ ngây thơ trong sáng như tôi có thể vượt qua được.

Tôi đã suy nghĩ rất lâu, đã tự cho mình một khoảng lặng để xem xét và tự hỏi bản thân mình có đủ tình yêu để có thể đứng vững trước dư luận được không? Và tôi đã làm theo cách của riêng mình, tôi hạn chế tất cả các mối liên hệ với bên ngoài, bỏ ngoài tai tất cả những lời can ngăn, khuyên nhủ, trở thành một con nhím xù lông lên với tất cả mọi người. Dường như, anh biết được điều đó, vì anh quá nhiều kinh nghiệm trên thương trường để đoán biết được người khác nghĩ gì. Tôi nhìn thấy trong mắt anh sự buồn bã và tức giận.

Anh giận tôi, khó chịu với tôi vì những người xung quanh tôi không thích anh và khó chịu về những điều họ nói về anh. Tôi biết điều đó và nghĩ rằng tôi có lỗi, vì tôi nên anh mới phải chịu đựng những lời nói khó nghe đó, và rằng tôi cần bù đắp cho anh nhiều hơn nên vẫn ân cần chăm sóc anh chu đáo, học cách trở thành một người phụ nữ của gia đình, bỏ bớt đi cá tính ngang tàng để dịu dàng, nữ tính hơn. Nhưng có lẽ tôi sai rồi, những sự cố gắng của tôi là vô ích. Anh yêu bản thân anh hơn yêu tôi.

Và khi tôi nhận ra thì sự việc đã đi quá xa và tình yêu thương của tôi không thể giữ anh lại được nữa. Những lần tôi khóc vì anh cứ vì thế mà nhiều thêm, tôi phát hiện ra nhiều mối quan hệ của anh với những em sinh viên vừa mới bước vào đại học, những cô gái chân dài hư hỏng đến với anh chỉ vì tiền. Tôi đã khóc cạn nước mắt và nghĩ rằng tại sao tôi phải làm những việc ngu ngốc như chờ đợi anh thế này. Nhưng rồi, khi tôi cho mình một quyết tâm xa anh, xa cuộc sống phức tạp của anh thì anh lại đến, lại dịu dàng như anh của ngày xưa, lại ôm tôi vào lòng và không cho tôi có cơ hội vùng chạy.

Anh nói rằng tôi nghĩ lung tung, nói rằng tôi chỉ cần biết anh yêu tôi là đủ. Tôi lại tin anh đến mức ngu xuẩn chỉ vì nghĩ anh là phật tử là người sùng bái đạo phật thì anh sẽ không thể nói dối tôi. Niềm tin rồi cũng đến lúc phải cạn, anh mải mê theo đuổi những cuộc tình chớp nhoáng, những mối quan hệ đánh đổi tiền và tình. Để rồi khi anh nhìn thấy tôi vẫn âm thầm chịu đựng, mệt mỏi và buồn bã vì anh thì anh lại nói rằng tôi làm anh cảm thấy không thoải mái, không vui.

Anh có biết rằng để đổi lấy niềm vui của anh tôi đã âm thầm nuốt nước mắt vào lòng, đã cố gắng cười đùa vui vẻ, hoà đồng với bạn bè, khách khứa và đối tác của anh. Còn anh, đã bao giờ anh nghĩ được rằng có chuyện gì khiến tôi buồn và suy nghĩ chưa. Hay mặc nhiên cho rằng tôi phải làm anh luôn cảm thấy thoải mái và vui vẻ. Nhưng những việc đó tôi sẽ làm được nếu tôi chỉ đến với anh vì tiền, nếu tôi chỉ đến với anh chỉ để qua đường như bao cô gái khác.

Họ đâu cần quan tâm anh gầy đi hay không, anh có mệt mỏi hay quá sức vì công việc hay không... Họ vô tư, anh cho họ tiền, họ đổi cho anh tình và sự mua vui, khi hết vui anh sẽ tìm niềm vui khác và họ cũng sẽ tìm người khác. Tôi đã tự làm khổ, tự chất vấn bản thân tôi quá nhiều rồi, vì sao tôi không thể làm cho anh vui? Câu trả lời là thế đó, vì tôi không nhận tiền của anh để mua vui cho anh, mà tôi cần một người chồng, một người cha cho con tôi.

Trong quãng thời gian quen nhau và yêu thương nhau tôi chưa từng nhận của anh một sự giúp đỡ nào vì tôi không thiếu thốn và bây giờ tôi thấy đó là điều may mắn vì có lẽ sau này khi nhìn lại, khi tôi đã không còn ở bên anh nữa anh sẽ nhớ về tôi như một người  khác với những người khác. Giờ thì tôi phải rời khỏi anh thôi. Tôi đã quá mệt mỏi khi phải chạy theo anh rồi, quá mệt mỏi vì cuộc tình với một đại gia sống hoang dại như anh rồi.

Tôi cần một bờ vai ấm áp để dựa vào chứ không cần một người chỉ biết yêu bản thân mình như anh. Chắc chắn anh sẽ nghĩ, tôi cũng ra đi như bao cô khác trong cuộc đời anh mà thôi và anh cũng không buồn hay không nuối tiếc vì sự ra đi này. Vì bây giờ anh chưa nhận ra đâu và tôi cũng không hy vọng anh nhận ra nữa. Nhưng tôi chỉ muốn anh nhớ ra một điều rằng, cuộc sống tự do hoang dã của anh rồi sẽ phải có hồi kết, nếu anh không thay đổi những người đến với anh vì tình cảm chân thành rồi cũng sẽ đi mất...

Tôi sẽ ra đi, nhưng tôi vẫn thấy thương anh vô cùng. Làm thế nào để anh sớm nhận ra những điều này. Tôi đã khóc vì anh quá nhiều và quá đủ rồi, tôi không thể đợi anh để cho anh một gia đình nữa. Hay tôi nên phải làm thế nào với anh đây?


(Theo Afamily)


Các tin khác:
    Bi hài chuyện trốn con để "sex"(25/12/2011)
    Màn ghen tuông rợn người của ông chồng bệnh hoạn(21/12/2011)
    Tâm sự đắng lòng của kiều nữ bị bắt tại động lắc Tây Hồ(21/12/2011)
    Oái oăm chị dâu "nhầm giường" em chồng(20/12/2011)
    Vợ chồng và chuyện cái underwear(19/12/2011)
    Gái vũ trường chân dài chạy trốn đại gia chân ngắn(19/12/2011)
    Khoe tiền để tìm vợ không yêu... tiền(19/12/2011)
    Khủng khiếp cuộc ngoại tình bố chồng - con dâu(17/12/2011)
    Dấu hiệu bạn chưa làm chàng "thoả mãn"(17/12/2011)
    Mối mai... bi hài ký(16/12/2011)
 Đọc nhiều nhất
Bi hài chuyện trốn con để "sex"
Khủng khiếp cuộc ngoại tình bố chồng - con dâu
Tình dục và những bí mật bạn chưa khám phá
Vợ tôi thích "dùng miệng" khi... lên giường
Oái oăm chị dâu "nhầm giường" em chồng
Nam hướng dẫn viên bị quý bà Tây gạ gẫm làm tình
Chồng có tư thế yêu "quái chiêu", vợ phải li hôn
10 dấu hiệu tố nàng cũng... háo sắc
Dấu hiệu bạn chưa làm chàng "thoả mãn"
Tâm sự của chàng 25 yêu nàng “U40”
Phản hồi nhiều nhất
Trót qua đêm trên giường mẹ bạn gái, tôi phải làm sao? (30)
Khủng khiếp cuộc ngoại tình bố chồng - con dâu (5)
Bị vợ đánh thậm tệ vì không hài lòng "chuyện ấy" (4)
Tôi bị ông của bạn tôi quấy rối tình dục (3)
Trả thù chồng bằng... tình một đêm với trai lạ (3)
Gả con gái cho chồng cũ để trả thù (3)
Lỡ lên giường với bạn gái cũ, tôi nên thú tội? (2)
Chồng thu phí ngoại tình của vợ (2)
Vợ xin phép chồng và cả nhà đi ngoại tình (2)
Nam hướng dẫn viên bị quý bà Tây gạ gẫm làm tình (2)


© 2004-2011 Báo điện tử VnMedia - Cơ quan chủ quản: Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam
Giấy phép của Bộ Thông tin và Truyền thông số 942/GP-BTTTT ngày 08/07/2009
Tổng biên tập: Võ Quốc Trường
Địa chỉ: Tầng 5, tòa nhà 142 Lê Duẩn, Quận Đống Đa, Hà Nội  
Ban thư ký: 04-3793 1744 Fax: 04-3793 0508 - Đường dây nóng: 04-3516 17 03/ 0912 776 998; YM:
Liên hệ quảng cáo: 04-3793 0612